Cư xử - Giáo dục

10 NGUYÊN TẮC ỨNG XỬ VỚI CON CHA MẸ NÊN ĐỌC

    Những bậc phụ huynh thường có xu hướng nhìn vào những hành vi, thái độ của con để đánh giá. Cha mẹ ít khi tự soi gương, suy nghĩ và nhìn nhận về cách ứng xử với con. Điều này dẫn đến việc con cái thường cảm thấy gò bó, áp lực… Dưới đây là 10 nguyên tắc được chị Phan Thị Thùy Linh (Thừa – Thiên Huế) chia sẻ.

   1. Tôn trọng

     Trong tất cả các mối quan hệ , sự tôn trọng nhau luôn được đặt lên hàng đầu. Khi cha mẹ tôn trọng con cái thì chính cha mẹ cũng sẽ được tôn trọng.

     Trong gia đình, yêu thương nhau là sự quan tâm sẻ chia những niềm vui nỗi buồn giữa các thành viên. Mối quan hệ sẽ chỉ được duy trì bền vững nếu sự tôn trọng đến từ hai phía. Tuy nhiên, cha mẹ thường có thói quen và nếp nghĩ như những “ bề trên”, nghĩa là con cái bắt buộc phải nghe theo lời ba mẹ mà hiếm khi cho con cơ hội được bày tỏ bản thân.

      Con cái dường như là nơi trút mọi bực bội hờn ghen của cha mẹ. Vô tình, chính cha mẹ khiến con cái bị tổn thương. Cách cư xử của cha mẹ phần nào ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển nhân cách của con và xa hơn nữa là những tác động đến hôn nhân của chúng sau này. Vì vậy, cha mẹ tôn trọng con cái để duy trì một cuộc sống bình đẳng và hòa thuận cùng các con.

    2. Giữ lời hứa

     Đã bao lần cha mẹ không giữ lời hứa với con? Đã bao lần những đứa trẻ phải chịu sự thiệt thòi ? Và sẽ có bao nhiêu trẻ trong xã hội này hình thành một thói quen “thất hứa”?

     Chúng ta, những người làm cha làm mẹ, thường cho rằng bọn trẻ còn nhỏ, đâu biết gì là lời hứa, có hứa rồi chúng cũng sẽ quên. Nhưng chúng ta lại quên mất rằng, trẻ cũng là một con người, có não bộ, có tư duy và hoàn toàn có nhận thức.

     Khi cha mẹ thất hứa, tức là tự cha mẹ đánh mất cơ hội trở thành người đáng tin tưởng nhất trong mắt con cái.

     Khi cha mẹ thất hứa, tức là mối quan hệ đó tồn tại mà thiếu đi niềm tin lẫn nhau. Cha mẹ cũng cần chắc chắn đó là những lời hứa hoàn toàn có thể thực hiện. Nên nhớ, lời hứa không phải là sự "dụ dỗ".

    3. Lắng nghe

     Giữa cha mẹ và con cái, ít nhiều sẽ xảy ra những mâu thuẫn. Cha mẹ cũng thường hay than phiền rằng bọn trẻ thật khó hiểu và ngang bướng. Thực ra đó là vì cha mẹ chưa tạo cơ hội cho con được thấu hiểu. Cha mẹ vì một lý do nào đó mà đôi khi làm ngơ trước những cảm xúc của con cái. Trẻ con cũng như người lớn, biết vui biết buồn, biết thương biết nhớ và cả biết cáu biết giận. Vậy nếu một ngày nào đó, đứa trẻ bỗng trở nên khác lạ, thì cha mẹ hãy đến bên con.

     Hãy cho con quyền được chia sẻ, quyền được lắng nghe. Lắng nghe con để hiểu tâm lý của con, để cùng con trải nghiệm những cảm xúc. Khi những tâm hồn có được sự hòa hợp đồng điệu thì đó cũng là khi những nụ hoa hé nở..

    4. Làm gương

     Trước khi dạy con, hãy tự dạy chính mình. Cha mẹ là tấm gương phản chiếu rõ ràng nhất của con cái. Con cái luôn có thói quen nhìn vào các hành vi xung quanh của người lớn để bắt chước. Nếu muốn con lễ phép với mình thì chính cha mẹ phải lễ phép với ông bà. Nếu muốn con lịch sự nơi công cộng thì cha mẹ phải lịch sự với mọi người xung quanh. Rõ ràng, dù là một cách vô thức hay có ý thức, thì con cái sẽ học theo những điều cha mẹ làm hơn là những điều cha mẹ nói.

    5. Thỏa hiệp

     Thỏa hiệp không có nghĩa là nhượng bộ. Thỏa hiệp là sự cho phép con làm điều con muốn trong khuôn khổ cho phép, trong giới hạn đặt ra và hoàn toàn phải dựa trên nguyên tắc tôn trọng nhau. Không ai có quyền xâm phạm đến sự riêng tư của ai. Trên một phương diện, trẻ nhỏ là một cá thể độc lập, có suy nghĩ có lập trường riêng và chúng cũng muốn được thể hiện quyền tự do đó.

     Vậy hãy cho trẻ thoái mái lựa chọn dưới sự kiểm soát. Cha mẹ đừng nên tạo áp lực và bắt trẻ phải nghe theo bởi có những quyết định mà trẻ hoàn toàn nhận thức đúng.

    6. Khen thưởng

     Trong chúng ta, ai cũng muốn được nhận nhiều lời khen. Nó không chỉ là động lực, là sự khuyến khích mà còn là một sự ghi nhận thành quả. Trẻ con thường làm tốt ở những gì mà chúng được khen. Tuy nhiên không phải tất cả những lời khen đều làm trẻ có hướng nhìn tích cực.

     Vì vậy, khi khen thưởng cho trẻ, không đơn giản chỉ là một món quà, một bộ quần áo mà cha mẹ cần giúp trẻ nhận ra vì sao chúng được khen và những kết qủa chúng có được là gì. Lời khen sẽ giúp trẻ tạo dựng lòng tự trọng và sự tự tin nhưng lời khen cũng cần phải tiết chế để tránh tạo cho trẻ cảm giác kiêu căng.

    7. Trừng phạt

     Con người, ai rồi cũng mắc lỗi lầm. Trẻ nhỏ, khi mà não bộ chưa phát triển toàn diện, khi mà sự nhận thức chưa đạt đến mức tối ưu thì rõ ràng, việc trẻ phạm lỗi là điều luôn luôn không thể tránh khỏi. Cha mẹ cần thống nhất những hình thức trừng phạt con cái và nhất định phải phạt bằng hành động chứ không phải là lời nói suông.

     Cha mẹ cần thể hiện cái uy, và trọng lượng trong từng lời nói để con cái nhận ra rằng cha mẹ thật sự nghiêm khắc. Tuy nhiên, với những vi phạm lần đầu, cha mẹ hãy đưa ra lời dạy dỗ, khuyên bảo và răn đe nếu tiếp tục tái phạm. Cho con cơ hội được sửa sai và giúp con hình thành thói quen tốt. Trừng phạt không đi kèm với lăng mạ, trừng phạt là một trong những phương pháp giáo dục tích cực để đảm bảo quy luật " có thưởng có phạt”.

    8. Xin lỗi

     Bởi vì tất cả chúng ta đều là con người. Con người sẽ chắc chắn có sai lầm. Cha mẹ chỉ là những con người bình thường như thế. Xin lỗi con để con thấy cha mẹ không phải là “siêu nhân luôn luôn đúng”.

     Xin lỗi con cũng chính là sự xin lỗi bản thân, là sự phát triển nhân cách con người. Cha mẹ thường cảm thấy ngại ngùng , gượng gạo khi phải đích thân nói lời “xin lỗi”. Có nhiều người còn sợ mất đi cái uy của bậc phu huynh. Nhưng cha mẹ cần nhớ rằng, xin lỗi con là dạy con biết nhận ra cái sai và biết sửa sai. Là sự công bằng trong mối quan hệ cha mẹ và con cái. Hơn nữa, xin lỗi , trong một lúc nào đó, còn là phép nhiệm màu giúp gắn kết tình cảm giữa con người với con người.

    9. Cảm ơn

     Cảm ơn được xem như là một nét văn hóa đẹp ở tất cả các quốc gia. Cha mẹ luôn dạy con phải biết nói lời cảm ơn như là một nét lịch sự tối thiểu trong giao tiếp.

     Cảm ơn là bày tỏ sự biết ơn, cảm kích trước lời nói hay hành động giúp đỡ của ai đó. Khi con cái cảm ơn cha mẹ thì cha mẹ sẽ rất vui và ngược lại nếu con cái được nhận sự cảm từ cha mẹ thì là động lực để giúp chúng thực hiện nhiều điều tốt.

     Cảm ơn con cũng chính là dạy con biết cảm ơn.

   10. Khéo léo

     Trong quá trình giáo dục, giữa cha mẹ và con cái thường không tìm được tiếng nói chung. Những cuộc tranh cãi , cuộc chiến xảy ra, đẩy 2 thế hệ về 2 bên chiến tuyến. Và kết thúc bằng sự thất bại. Trẻ con luôn luôn muốn được thõa mãn cảm xúc của chúng. Đó là sự vui vẻ, sự hài lòng trong cách mà cha mẹ đối xử với chúng. Muốn vậy, cha mẹ hãy khéo léo tạo ra một bầu không khí hòa đồng, yêu thương, nơi chỉ có những cử chỉ và ngôn từ đẹp, chứ không phải là một không gian căng thẳng, đầy rẫy những tiếng la hét. Đó không phải là sự nhu nhược mà đó là sự kiềm chế một cách có khoa học nhằm đạt được mục đích tích cực trong mối quan hệ này.

     Giáo dục con cái chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Trong thời đại phát triển của xã hội như ngày này, trẻ con bị ảnh hưởng bởi những tác động từ môi trường bên ngoài rất nhiều. Những tác động đó dù tích cực hay tiêu cực cũng hình thành nên tính cách trẻ.

     Trẻ con như tờ giấy trắng. Và cha mẹ là người thầy đầu tiên. Hãy viết lên tờ giấy đó những điều tốt đẹp bằng chính những lời nói và hành động của mình. Cha mẹ hãy đối xử với con công bằng như những người bạn chứ không phải là bằng sự “uy quyền” của người lớn.

     Hãy cho trẻ cảm nhận gia đình là điều quan trọng nhất- là nơi mà sợi dây vô hình đã, đang và sẽ kết nối những yêu thương.

5 “BÍ QUYẾT” DẠY CON NGOAN TỪ TẤM BÉ

      Việc giáo dục con cái vốn được rất nhiều ba mẹ quan tâm và đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, nuôi dạy trẻ như thế nào để khi lớn lên chúng trở thành những đứa trẻ ngoan ngoãn, tự tin, hiểu biết và có những kỹ năng cần thiết thì đó vẫn là một “bài toán khó” đối với các ba mẹ.

     Có thể ba mẹ không tin nhưng sự trưởng thành của các con cần được tạo tiền đề và nền tảng ngay từ thuở tấm bé. Tại Nhật Bản, các mẹ Nhật rất chú trọng tới việc giáo dục trẻ từ nhỏ, đặc biệt trong giai đoạn từ 0 đến 6 tuổi. Bởi đây là giai đoạn quan trọng trong sự phát triển của mỗi trẻ. Ở thời điểm này, các bé yêu sẽ bắt đầu làm quen và khám phá thế giới. Các con nhạy cảm với môi trường xung quanh và có khả năng ghi nhớ đặc biệt. Cho nên, khi bạn dạy trẻn những hành động, những thói quen tốt, cách cư xử đúng mực,… trẻ sẽ ghi nhớ rất lâu.

    1. Khi trẻ đang tập trung hay có hứng thú làm gì thì không nên ngắt giữa chừng mà cứ để trẻ làm, dù lúc đó chuẩn bị ăn cơm hay có việc gì.

     Việc cắt ngang khi trẻ đang tập trung là điều “tối kỵ” mà ba mẹ không nên làm. Ba mẹ nên tôn trọng nhịp độ phát triển của trẻ cũng như hoạt động hàng ngày của các con. Bởi khi bạn mang tới cho trẻ sự tôn trọng thì chính bạn cũng sẽ nhận lại được sự tôn trọng từ trẻ.

     Hãy bảo vệ sự tập trung của trẻ là một triết lý quan trọng mà ba mẹ cần nhớ. Đôi khi, việc tương tác bằng mắt cũng đủ phá vỡ sự tập trung của trẻ. Vì vậy, khi thấy con chăm chú vẽ một bức tranh hay xây một tòa tháp đồ chơi, bạn hãy thử im lặng quan sát thay vì mở lời khen ngợi. Sau đó, bạn có thể ghi nhớ khoảnh khắc đó để nhắc lại vào lúc khác, khích lệ con vì sự tập trung vào tác phẩm của mình.

    2. Đừng bao giờ so sánh trẻ với những đứa trẻ khác

     Việc so sánh trẻ với những đứa trẻ khác sẽ làm chúng mất tự tin, nhút nhát và không muốn cố gắng. Trẻ sẽ có cảm nhận rằng bố mẹ không yêu thương, không công nhận sự cố gắng của mình. Từ đó, chúng dễ hình thành tâm lý tự ti, buồn bã và chán nản.

     Thay vì so sánh, ba mẹ hãy động viên, khích lệ trẻ. Đặc biệt, điều ba mẹ cần làm chính là công nhận những thành quả mà trẻ tạo nên. Ngay cả đôi khi, các con thất bại, các ba mẹ cũng nên tạo động lực cho con bằng những câu nói khích lệ như “Ba/mẹ biết con đã làm hết sức mình”, “Con làm tốt lắm!”,…

    3. Tránh dùng những từ ra lệnh với trẻ

     Đôi khi, trong cuộc sống, việc ra lệnh cho trẻ rất có thể dẫn đến kết quả trẻ làm ngược lại với yêu cầu của bạn. Hãy nhẹ nhàng nói cho trẻ hiểu thay vì những cư xử cáu gắt, bắt ép trẻ phải làm điều gì đó theo ý mình.

      Ba mẹ có thể thay những câu ra lệnh bằng những mẫu câu gần gũi, thân thiện và cởi mở với trẻ hơn. Thay vì nói“mẹ cấm con…” hoặc “ăn cơm đi”, “đi tắm đi”, “thu dọn đồ chơi vào”,… ba mẹ có thể nói “sao con không… nếu con làm… thì mẹ sẽ rất vui…”. Việc đưa đến cho những kết quả tích cực từ hành động của mình sẽ khiến trẻ cảm thấy mình có ích với mọi người và luôn cố gắng, nỗ lực hơn.

    4. Hãy công bằng với mọi trẻ trong gia đình

      Khi các con của bạn tranh giành đồ chơi thì hãy công bằng với tất cả các con. Ba mẹ không nên phân biệt con đầu, con thứ hay em út dể bắt các con phải làm theo ý mình. Ví dụ, trong trường hợp em trai muốn có đồ chơi của anh, ba mẹ hãy dạy trẻ biết cách xin phép anh để chơi, không nên can thiệp bảo anh trai phải nhường cho em.

      Chính sự công bằng của bạn sẽ giúp các con cảm thấy mình được yêu thương, quan tâm và chăm sóc như nhau, giúp trẻ tránh cảm giác mặc cảm, tự ti,…

    5. Cha mẹ cùng học với con là cách tốt nhất giúp con học hiệu quả

     Dù bận rộn đến đâu thì ba mẹ cũng nên dành thời gian cùng con học. Bởi khi có sự đồng hành của cha mẹ, trẻ sẽ cảm thấy có động lực và an toàn hơn. Ba mẹ có thể cùng con học đếm, học chữ cái, chơi các trò chơi xếp hình, vẽ tranh,… để kích thích sự phát triển về trí não của trẻ cũng như khơi gợi hứng thú của các con.



8 THÓI QUEN CỦA TRẺ CHA MẸ TƯỞNG PHIỀN PHỨC

NHƯNG HÓA RA LẠI RẤT BÌNH THƯỜNG

      Nhiều lúc cha mẹ cảm thấy lo lắng với một số thói quen của trẻ và nghĩ rằng chúng có vấn đề nhưng thực chất đó lại là điều hoàn toàn bình thường.

   

    Mỗi bậc cha mẹ có thể nhớ lại khoảnh khắc khi thiên thần nhỏ của mình biến thành một đứa trẻ 2 tuổi với thái độ khủng khiếp và bắt đầu làm những điều khó chịu. Trong những trường hợp này, nhiều bố mẹ phải hỏi xin ý kiến bác sỹ tâm lý.

     Các nhà nghiên cứu đã quyết định nghiên cứu một số vấn đề hành vi khiến trẻ em khó chịu và dưới đây là 8 thói quen như vậy nhưng bố mẹ hãy cứ bình tĩnh vì những thói quen đó hoàn toàn không quá tồi tệ.

1. Luôn trả lời "Không"

     Một đứa trẻ tốt bụng và trầm tính đột nhiên bắt đầu từ chối mọi thứ mà bố mẹ đưa cho, trẻ phản ứng gay gắt ngay cả khi nói đến những điều chúng thích.

     Theo quy luật, thời kỳ nói "không" chỉ xảy ra khi một đứa trẻ đã bắt đầu nhận ra rằng chúng có thể tự khẳng định mình và thường xuất hiện khi trẻ từ 2,5 đến 3 tuổi. Cuối cùng trẻ cũng hiểu rằng chúng là những cá thể độc lập và không phải là một phần của bố mẹ và cố gắng làm khác đi vị trí của mình trong gia đình.

    Bố mẹ cần phải làm gì?

     Hãy kiên nhẫn và hãy cố gắng kìm nén sự nổi loạn của con. Hãy để con tự đưa ra quyết định để chúng tự lập hơn như việc chọn quần áo khi đi học. Bằng cách này, trẻ sẽ tin tưởng bố mẹ và trở nên tự tin hơn.

2. Lặp đi lặp lại câu hỏi giống nhau

     Trẻ lặp đi lặp lại cùng một từ đó là vì chúng muốn thấy phản ứng của bố mẹ. Đôi khi, các bà mẹ không thể hiểu được những gì con cái muốn và những đứa trẻ cảm thấy buồn nếu chúng không nhận được câu trả lời. Hành vi này có thể khiến ngay cả những bậc cha mẹ bình tĩnh nhất cũng phát điên.

   Bố mẹ cần phải làm gì?

     Hãy nhớ rằng sự lặp lại là một cách để trẻ nói thành thạo. Hãy khuyến khích và nói chuyện với con nhiều hơn, việc nói lặp đi lặp lại của trẻ sẽ kết thúc nhưng phản ứng tiêu cực của bố mẹ trong thời kỳ này có thể gây ra vấn đề trong tương lai của con.

3. Thường thức dậy vào ban đêm 


     Trẻ đi ngủ và thường thức dậy vào cùng một thời điểm mỗi sáng nhưng đột nhiên chúng bắt đầu thức dậy lúc 3 giờ sáng và thậm chí còn khóc khi dậy. Tình trạng này càng xảy ra thường xuyên thì càng khó khăn hơn để từ bỏ thói quen này.

     Rối loạn giấc ngủ thường xảy ra do cảm xúc và thông tin mới nhận được trong ngày. Nếu một đứa trẻ không muốn ngủ, có lẽ chúng đã trải qua những cảm xúc mãnh liệt vào buổi tối và đôi khi thành thạo các kỹ năng mới cũng có thể gây ra hành vi thái quá. Các nhà tâm lý học trẻ em cho rằng trẻ muốn thử các kỹ năng mới của chúng đến mức chúng sẵn sàng hy sinh giấc ngủ.

    Bố mẹ cần phải làm gì?

     Đầu tiên, hãy thử lập kế hoạch cho tất cả các hoạt động đầu tiên trong ngày, nếu trẻ vẫn không muốn ngủ vào ban đêm thì cũng đừng nổi giận lên. Hãy dành thời gian với con, trẻ có thể sẽ bình tĩnh lại sau vài phút và trở lại giường.

4. Không muốn nghe bố mẹ nói

     Vào buổi sáng, bố mẹ phải đưa con đến lớp mẫu giáo và đi làm nhưng lại gặp những trở ngại như trong khi bố mẹ lên kế hoạch một buổi sáng hoàn chỉnh thì chúng ném bữa sáng, chạy, la hét và không muốn đánh răng. 

     Theo nhà tâm lý học John Gottman, trẻ con nghịch ngợm là do muốn chơi. Đối với trẻ sơ sinh, chơi là chính cách để chúng khám phá thế giới. Khi thức dậy, trẻ tràn đầy năng lượng và bố mẹ không nên đổ lỗi cho chúng nếu kế hoạch của mình bị thay đổi.

    Bố mẹ cần phải làm gì:

     Bố mẹ nên xem xét lại lịch trình và có thể cố gắng thức dậy sớm hơn để có thời gian chơi với con. Nếu phương án này không phù hợp, hãy cố gắng hiểu trẻ và để trẻ chơi ít nhất trong 15-20 phút.

5. Khóc không có lý do.

     Hôm nay, bố mẹ không cho phép con xem phim hoạt hình và chúng bắt đầu la hét và khóc nên bố mẹ đã trừng phạt chúng vì hành vi xấu nhưng bố mẹ đã không cân nhắc thực tế là ngày hôm qua, bố mẹ cho con xem phim hoạt hình trong 3 giờ để chúng không làm phiền mình khi đang có việc bận.

     Trẻ em luôn nhớ các quy tắc của trò chơi (đặc biệt là nếu chúng có hứng thú với những trò chơi này) và chúng thực sự không hiểu vì sao tình hình thay đổi. Do đó, việc bố mẹ không thể thỏa mãn nhu cầu khiến chúng cảm thấy thất vọng.

    Bố mẹ cần phải làm gì:

    Hãy logic khi nói đến những hạn chế, đừng thay đổi các quy tắc chỉ vì bố mẹ có quyền làm điều đó. Hãy đặt ra quy tắc chung và thực hiện các quy tắc đó cùng với con của mình.

6. Ném đồ đạc

     Trẻ luôn ném bút chì, đồ chơi và các đồ vật khác đi. Có bé còn ném núm vú giả xuống sàn và khóc cho đến khi bố mẹ trả lại cho chúng.

     Đầu tiên, trẻ sơ sinh dễ có xu hướng hành vi bốc đồng và chúng chưa thể điều khiển nó bởi vì não chưa hoàn toàn phát triển. Thứ hai, ném đồ cũng là một kỹ năng tốt mà trẻ phải rèn luyện: chúng phát triển các kỹ năng vận động và phối hợp giữa tay và mắt. Thứ ba, khi một đứa trẻ đang ném thứ gì đó, chúng học được mối quan hệ nhân quả (nếu ném nó, nó sẽ rơi xuống).


18 CÁCH CƯ XỬ QUAN TRỌNG CẦN DẠY CHO CON

      Nếu đã có con, bạn sẽ tự hỏi những cách cư xử nào nên giáo dục con mình. Nếu là một người mẹ, bạn sẽ không muốn bỏ lỡ danh sách 18 cách hành xử quan trọng sau cần dạy cho trẻ.

 1. Chờ đến lượt

      Tôi phải thừa nhận rằng ngay cả đối với người lớn, sự chờ đợi tới lượt đôi khi cũng có thể khó khăn. Tuy nhiên, đây là một thái độ cư xử quan trọng cần dạy cho các bé, bởi vì đó là một phần của cuộc sống hàng ngày. Hãy nghĩ tới những thanh niên ngổ ngáo vượt ẩu qua xe bạn trên đường cao tốc hoặc chen lấn, xô đẩy bạn qua trong khi mua sắm, tôi đoán là họ có thể không bao giờ được giáo dục rằng cần chờ đợi tới lượt.


2. Không gọi biệt danh

      Đây là một hình thức gây tổn thương người khác. Với vai trò là cha mẹ, chúng ta cần phải ngăn chặn ngay trước khi nó trở thành thói quen không tốt của trẻ. Thật không may, trẻ con nhiều khi học cách hành xử này từ bố mẹ. Hãy suy nghĩ về số lần bọn trẻ nghe bạn nói một điều gì đó xấu về người khác hoặc gọi người mà bạn không ưa bằng một biệt danh nào đó. Hãy trung thực nhìn nhận và chấm dứt ngay nếu bạn thường làm như vậy để làm tấm gương tốt cho con.


3. Chào hỏi khách   

      Chào hỏi khách là hành vi có vẻ không còn xa lạ, nhưng nó vẫn còn là một điều quan trọng cần dạy cho trẻ. Trẻ cần biết rằng việc chào hỏi khách tới chơi nhà là cần thiết, ngay cả khi tất cả những gì chúng nói chỉ đơn giản là “Cháu chào cô/bác/chú!...”.

4. Cách đề nghị

     Nghe một đứa trẻ đề nghị một cái gì đó theo cách như ra lệnh hoặc ngay cả khi chúng chỉ nói trống không đã khiến chúng ta bực bội. Nó thậm chí còn tồi tệ hơn khi nghe thấy người lớn nói điều đó. Bé không phải chịu ơn bởi bất cứ điều gì, nhưng hãy biết đề nghị một cách lịch sự.


5. Cảm ơn

     Nói lời cảm ơn luôn đi cùng với xin vui lòng. Nếu ai đó làm điều gì đó cho bé, thì một lời cảm ơn lịch sự là điều luôn nên làm.


6. Giữ vệ sinh

     Giữ vệ sinh là một cách hành xử mà trẻ em cần phải biết. Trẻ em nên biết cách cho bát, đĩa của chúng sau khi ăn xong vào bồn rửa chén, quần áo bẩn vào rổ đồ giặt và giữ đồ chơi của chúng được gọn gàng. Dạy trẻ được cách hành xử này, bạn sẽ thấy thoải mái và tự tin khi trẻ sang chơi nhà bạn bè của bố mẹ hoặc ở lại với ông bà.


7. Hãy là một người vui vẻ

     Bé đã bao giờ chơi một trò chơi với ai đó mà không biết làm thế nào để thua hay thắng một cách vui vẻ? Sẽ thật là buồn cười khi nhìn thấy một đứa trẻ nổi cáu khi thua hoặc tỏ ra đắc thắng khi hạ gục đối tác trong một trò chơi nhỏ. Hãy dạy con rằng nếu chiến thắng mà trẻ cảm thấy hài lòng thì cũng nên vui vẻ khi thua cuộc nếu con đã cố gắng hết sức.

8. Hãy khen ngợi

     Đã bao giờ bạn khen một cô bé dễ thương và nhận được câu trả lời là “Vâng, cháu biết cháu xinh mà”? Xin lỗi các bạn! Tôi ngưỡng mộ sự tự tin, nhưng làm ơn dạy con cách ứng xử tốt. Một câu cảm ơn đơn giản sẽ là một sự khởi đầu tốt cho bé.


 9. Mở cửa

     Việc mở cửa không phải chỉ dành cho các bé trai. Các bé gái cũng nên hiểu được tầm quan trọng của việc giữ cửa cho người khác khi có thể.


 10. Tôn trọng sự khác biệt

     Điều tuyệt vời nhất về cuộc sống là sự khác biệt của chúng ta. Một thái độ cần phải giáo dục con trẻ là cách tôn trọng những sự khác biệt. Chúng nên biết không được chỉ trỏ, nhìn chằm chằm hoặc nói những điều cực đoan về người khác vì dáng vẻ hoặc hành động của họ khác mọi người. Đây là kiểu hành vi khiếm nhã, gây tổn thương và không cần thiết.

 11. Công bằng

      Công bằng cũng là một cách hành xử quan trọng cần dạy cho trẻ em. Công bằng ở đây có nghĩa là đối xử với bạn bè của chúng một cách bình đẳng và không ưu ái ai chỉ vì bé thích họ hơn.


 12. Chia sẻ

      Chia sẻ là một khái niệm khó hiểu. Hãy suy nghĩ về nó như cách một người trưởng thành thường xuyên chia sẻ ra sao? Bạn có để cho hàng xóm sử dụng chiếc xe của bạn chỉ vì anh ta không có phương tiện đi lại ư? Có lẽ là không. Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần phải dạy cho con cái mình thói quen chia sẻ với bạn bè của chúng khi chơi cùng nhau.


 13. Tôn trọng đồ đạc của người khác

      Sau chia sẻ sẽ là sự tôn trọng. Nếu bạn của bé rất tốt bụng và chia sẻ con búp bê yêu thích của cô ấy với con thì bé cũng cần phải tử tế và giữ gìn con búp bê đó cho bạn.


 14. Tôn trọng bản thân

      Đây có phải là một tính cách cần giáo dục trẻ em? Tất nhiên là đúng. Chúng ta không thể mong đợi con cái của mình bày tỏ sự tôn trọng với người khác và đồ vật của họ nếu chúng thiếu lòng tự trọng đối với bản thân. Hãy dạy con giá trị của bản thân và tầm quan trọng của nó thế nào. Trẻ em không nên hạ thấp giá trị bản thân hoặc coi nhẹ tầm quan trọng của nó.


 15. Nguyên tắc vàng

      Sẽ luôn luôn tồn tại một nguyên tắc vàng là đặt tất cả các cách cư xử trong thì tương lai. Trẻ cần biết làm thế nào để đối xử với người khác theo cách họ muốn người khác đối xử với họ. Tất nhiên, việc hiểu nguyên tắc này đôi khi không hiệu quả cũng rất quan trọng. Bé không thể đối xử với người khác theo cách mà họ đối xử với bé nếu đấy là thái độ hành xử tiêu cực.


 16. Hành xử trong bàn ăn

      Đã bao giờ bạn phải ăn cùng với một đứa trẻ nào đó có cách ăn khủng khiếp? Chúng nói chuyện với miệng đầy thức ăn, ăn bốc tay và ợ ngay tại bàn. Sẽ thật là khó chịu phải không? Vậy thì bạn hãy bắt đầu dạy con cách ăn uống ngay từ khi chúng biết nhận thức.


 17. Ho và hắt hơi

      Có một cách lịch sự để ho và hắt hơi. Hãy dạy trẻ biết che tay khi hắt hơi và ho. Nhiều bậc cha mẹ còn dạy con che bằng khuỷu tay thay vì bàn tay để không làm lây lan vi trùng.


18. Giúp đỡ người khác

      Cuối cùng, điều bạn cần dạy trẻ em là luôn luôn biết giúp đỡ người khác. Việc có con sẵn sàng giúp đỡ người khác là một điều tuyệt vời. Trẻ có thể đề nghị được giúp bà dọn bàn ăn, chăm sóc vật nuôi hoặc giúp đỡ anh, chị, em của bé đọc một cuốn truyện... Nếu bạn giáo dục con cách cư xử này, bạn sẽ nhanh chóng nhận thấy việc có một đứa con biết giúp đỡ người khác tuyệt vời ra sao.


10 NGUYÊN TẮC ỨNG XỬ VỚI CON CHA MẸ NÊN ĐỌC

    Những bậc phụ huynh thường có xu hướng nhìn vào những hành vi, thái độ của con để đánh giá. Cha mẹ ít khi tự soi gương, suy nghĩ và nhìn nhận về cách ứng xử với con. Điều này dẫn đến việc con cái thường cảm thấy gò bó, áp lực… Dưới đây là 10 nguyên tắc được chị Phan Thị Thùy Linh (Thừa – Thiên Huế) chia sẻ.

   1. Tôn trọng

    Trong tất cả các mối quan hệ , sự tôn trọng nhau luôn được đặt lên hàng đầu. Khi cha mẹ tôn trọng con cái thì chính cha mẹ cũng sẽ được tôn trọng.

    Trong gia đình, yêu thương nhau là sự quan tâm sẻ chia những niềm vui nỗi buồn giữa các thành viên. Mối quan hệ sẽ chỉ được duy trì bền vững nếu sự tôn trọng đến từ hai phía. Tuy nhiên, cha mẹ thường có thói quen và nếp nghĩ như những “ bề trên”, nghĩa là con cái bắt buộc phải nghe theo lời ba mẹ mà hiếm khi cho con cơ hội được bày tỏ bản thân.

    Con cái dường như là nơi trút mọi bực bội hờn ghen của cha mẹ. Vô tình, chính cha mẹ khiến con cái bị tổn thương. Cách cư xử của cha mẹ phần nào ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển nhân cách của con và xa hơn nữa là những tác động đến hôn nhân của chúng sau này. Vì vậy, cha mẹ tôn trọng con cái để duy trì một cuộc sống bình đẳng và hòa thuận cùng các con.

   2. Giữ lời hứa

    Đã bao lần cha mẹ không giữ lời hứa với con? Đã bao lần những đứa trẻ phải chịu sự thiệt thòi ? Và sẽ có bao nhiêu trẻ trong xã hội này hình thành một thói quen “thất hứa”?

    Chúng ta, những người làm cha làm mẹ, thường cho rằng bọn trẻ còn nhỏ, đâu biết gì là lời hứa, có hứa rồi chúng cũng sẽ quên. Nhưng chúng ta lại quên mất rằng, trẻ cũng là một con người, có não bộ, có tư duy và hoàn toàn có nhận thức.

    Khi cha mẹ thất hứa, tức là tự cha mẹ đánh mất cơ hội trở thành người đáng tin tưởng nhất trong mắt con cái.

    Khi cha mẹ thất hứa, tức là mối quan hệ đó tồn tại mà thiếu đi niềm tin lẫn nhau. Cha mẹ cũng cần chắc chắn đó là những lời hứa hoàn toàn có thể thực hiện. Nên nhớ, lời hứa không phải là sự "dụ dỗ".

   3. Lắng nghe

    Giữa cha mẹ và con cái, ít nhiều sẽ xảy ra những mâu thuẫn. Cha mẹ cũng thường hay than phiền rằng bọn trẻ thật khó hiểu và ngang bướng. Thực ra đó là vì cha mẹ chưa tạo cơ hội cho con được thấu hiểu. Cha mẹ vì một lý do nào đó mà đôi khi làm ngơ trước những cảm xúc của con cái. Trẻ con cũng như người lớn, biết vui biết buồn, biết thương biết nhớ và cả biết cáu biết giận. Vậy nếu một ngày nào đó, đứa trẻ bỗng trở nên khác lạ, thì cha mẹ hãy đến bên con.

    Hãy cho con quyền được chia sẻ, quyền được lắng nghe. Lắng nghe con để hiểu tâm lý của con, để cùng con trải nghiệm những cảm xúc. Khi những tâm hồn có được sự hòa hợp đồng điệu thì đó cũng là khi những nụ hoa hé nở.


    4. Làm gương

     Trước khi dạy con, hãy tự dạy chính mình. Cha mẹ là tấm gương phản chiếu rõ ràng nhất của con cái. Con cái luôn có thói quen nhìn vào các hành vi xung quanh của người lớn để bắt chước. Nếu muốn con lễ phép với mình thì chính cha mẹ phải lễ phép với ông bà. Nếu muốn con lịch sự nơi công cộng thì cha mẹ phải lịch sự với mọi người xung quanh. Rõ ràng, dù là một cách vô thức hay có ý thức, thì con cái sẽ học theo những điều cha mẹ làm hơn là những điều cha mẹ nói.

    5. Thỏa hiệp

     Thỏa hiệp không có nghĩa là nhượng bộ. Thỏa hiệp là sự cho phép con làm điều con muốn trong khuôn khổ cho phép, trong giới hạn đặt ra và hoàn toàn phải dựa trên nguyên tắc tôn trọng nhau. Không ai có quyền xâm phạm đến sự riêng tư của ai. Trên một phương diện, trẻ nhỏ là một cá thể độc lập, có suy nghĩ có lập trường riêng và chúng cũng muốn được thể hiện quyền tự do đó.

     Vậy hãy cho trẻ thoái mái lựa chọn dưới sự kiểm soát. Cha mẹ đừng nên tạo áp lực và bắt trẻ phải nghe theo bởi có những quyết định mà trẻ hoàn toàn nhận thức đúng.

    6. Khen thưởng

     Trong chúng ta, ai cũng muốn được nhận nhiều lời khen. Nó không chỉ là động lực, là sự khuyến khích mà còn là một sự ghi nhận thành quả. Trẻ con thường làm tốt ở những gì mà chúng được khen. Tuy nhiên không phải tất cả những lời khen đều làm trẻ có hướng nhìn tích cực.

     Vì vậy, khi khen thưởng cho trẻ, không đơn giản chỉ là một món quà, một bộ quần áo mà cha mẹ cần giúp trẻ nhận ra vì sao chúng được khen và những kết qủa chúng có được là gì. Lời khen sẽ giúp trẻ tạo dựng lòng tự trọng và sự tự tin nhưng lời khen cũng cần phải tiết chế để tránh tạo cho trẻ cảm giác kiêu căng.

    7. Trừng phạt

     Con người, ai rồi cũng mắc lỗi lầm. Trẻ nhỏ, khi mà não bộ chưa phát triển toàn diện, khi mà sự nhận thức chưa đạt đến mức tối ưu thì rõ ràng, việc trẻ phạm lỗi là điều luôn luôn không thể tránh khỏi. Cha mẹ cần thống nhất những hình thức trừng phạt con cái và nhất định phải phạt bằng hành động chứ không phải là lời nói suông.

     Cha mẹ cần thể hiện cái uy, và trọng lượng trong từng lời nói để con cái nhận ra rằng cha mẹ thật sự nghiêm khắc. Tuy nhiên, với những vi phạm lần đầu, cha mẹ hãy đưa ra lời dạy dỗ, khuyên bảo và răn đe nếu tiếp tục tái phạm. Cho con cơ hội được sửa sai và giúp con hình thành thói quen tốt. Trừng phạt không đi kèm với lăng mạ, trừng phạt là một trong những phương pháp giáo dục tích cực để đảm bảo quy luật " có thưởng có phạt”.

    8. Xin lỗi

     Bởi vì tất cả chúng ta đều là con người. Con người sẽ chắc chắn có sai lầm. Cha mẹ chỉ là những con người bình thường như thế. Xin lỗi con để con thấy cha mẹ không phải là “siêu nhân luôn luôn đúng”.

     Xin lỗi con cũng chính là sự xin lỗi bản thân, là sự phát triển nhân cách con người. Cha mẹ thường cảm thấy ngại ngùng , gượng gạo khi phải đích thân nói lời “xin lỗi”. Có nhiều người còn sợ mất đi cái uy của bậc phu huynh. Nhưng cha mẹ cần nhớ rằng, xin lỗi con là dạy con biết nhận ra cái sai và biết sửa sai. Là sự công bằng trong mối quan hệ cha mẹ và con cái. Hơn nữa, xin lỗi , trong một lúc nào đó, còn là phép nhiệm màu giúp gắn kết tình cảm giữa con người với con người.

   9. Cảm ơn

     Cảm ơn được xem như là một nét văn hóa đẹp ở tất cả các quốc gia. Cha mẹ luôn dạy con phải biết nói lời cảm ơn như là một nét lịch sự tối thiểu trong giao tiếp.

     Cảm ơn là bày tỏ sự biết ơn, cảm kích trước lời nói hay hành động giúp đỡ của ai đó. Khi con cái cảm ơn cha mẹ thì cha mẹ sẽ rất vui và ngược lại nếu con cái được nhận sự cảm từ cha mẹ thì là động lực để giúp chúng thực hiện nhiều điều tốt.

     Cảm ơn con cũng chính là dạy con biết cảm ơn.

   10. Khéo léo

     Trong quá trình giáo dục, giữa cha mẹ và con cái thường không tìm được tiếng nói chung. Những cuộc tranh cãi , cuộc chiến xảy ra, đẩy 2 thế hệ về 2 bên chiến tuyến. Và kết thúc bằng sự thất bại. Trẻ con luôn luôn muốn được thõa mãn cảm xúc của chúng. Đó là sự vui vẻ, sự hài lòng trong cách mà cha mẹ đối xử với chúng. Muốn vậy, cha mẹ hãy khéo léo tạo ra một bầu không khí hòa đồng, yêu thương, nơi chỉ có những cử chỉ và ngôn từ đẹp, chứ không phải là một không gian căng thẳng, đầy rẫy những tiếng la hét. Đó không phải là sự nhu nhược mà đó là sự kiềm chế một cách có khoa học nhằm đạt được mục đích tích cực trong mối quan hệ này.

     Giáo dục con cái chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Trong thời đại phát triển của xã hội như ngày này, trẻ con bị ảnh hưởng bởi những tác động từ môi trường bên ngoài rất nhiều. Những tác động đó dù tích cực hay tiêu cực cũng hình thành nên tính cách trẻ.

     Trẻ con như tờ giấy trắng. Và cha mẹ là người thầy đầu tiên. Hãy viết lên tờ giấy đó những điều tốt đẹp bằng chính những lời nói và hành động của mình. Cha mẹ hãy đối xử với con công bằng như những người bạn chứ không phải là bằng sự “uy quyền” của người lớn.

    Hãy cho trẻ cảm nhận gia đình là điều quan trọng nhất- là nơi mà sợi dây vô hình đã, đang và sẽ kết nối những yêu thương.

8 CÁCH HAY DẠY CON TRẺ TRỞ NÊN NGOAN HIỀN

     Trẻ con không tự nhiên biết được tính khí, tính cách như thế nào là đúng, là chuẩn với nhân cách sống của một người đối với gia đình và xã hội.

     Là bậc cha mẹ, chúng ta cần răn dạy con sống tốt và có ý nghĩa. Điều cơ bản là trẻ cần được dạy bảo ngay từ tấm bé các cách phản ứng, biểu hiện trên các tình huống phát sinh làm cho chúng vui hoặc không vui. Tốt nhất hãy để chúng nhìn thấy lỗi lầm hay các tâm tính xấu của mình.

     Nếu các bậc cha mẹ không để ý đến từng hành vi, cử chỉ của con mình và dạy dỗ chúng đến nơi đến chốn thì khi chúng trưởng thành, chúng dễ trở thành những thành phần không tốt của xã hội.

    Vậy trẻ cần học những điều gì?

   1. Về cảm xúc

     Thời thơ ấu là khoảng thời gian tươi đẹp nhất đối với tất cả chúng ta vì bản chất vốn rất thuần khiết và trong sáng của mình. Tuy nhiên, một khi được sinh ra trên thế giới này, không ai là không phải trải qua các cảm xúc tiêu cực như buồn bã, nóng giận, lo lắng… Với khối óc nhỏ bé kia, làm sao có thể xử lý chúng được tốt?


     Người lớn cần dành nhiều thời gian để dạy trẻ nhận biết được những cảm xúc này và các phương pháp giúp trẻ đối mặt và phản ứng với từng loại cảm xúc. Chẳng hạn, chỉ cho trẻ thấy giận dữ là điều không nên khi những đứa trẻ khác mượn hay tranh giành đồ chơi của chúng. Hướng trẻ đến một tâm tính hòa ái và thân thiện hơn, dạy trẻ không ích kỷ cá nhân mà hãy “cùng chia sẻ, cùng vui” cho bạn bè và mọi người xung quanh.

     Tất nhiên, không thể một sớm một chiều trẻ có thể nắm bắt hết được những gì đã chỉ bảo, nhưng từng chút một, chúng sẽ tiến bộ một cách đáng kể.

    2. Kỹ năng lắng nghe

     Trẻ thường hay có những biểu hiện như nũng nịu, khóc lóc, nỉ non khi có chuyện gì đó không vừa ý chúng. Những lúc như vậy, chúng thường không chịu lắng nghe người khác nói.

     Kỹ năng lắng nghe là yếu tố cần thiết trong giao tiếp. Cha mẹ cần phân biệt cho trẻ rõ giữa “nghe” và “thật sự lắng nghe”. Hãy tập cho trẻ lưu tâm đến người khác khi đang nói chuyện với chúng, không phải là chờ đến phiên chúng nói mà cần có sự tương tác qua lại giữa người nghe và người nói. Khi chúng lớn lên, chúng sẽ trở thành một đứa trẻ sống biết suy nghĩ và quan tâm đến người khác, vì lắng nghe tạo cho người nói cảm nhận được sự tôn trọng.

    3. Kỹ năng giải quyết vấn đề

     Một khi trẻ đã hiểu được các cảm xúc hay lắng nghe người khác nói thì cha mẹ hãy tiếp tục chỉ dẫn cho trẻ cách giải quyết vấn đề mà chúng đang đối mặt.

     Có nhiều phương thức khác nhau để giải quyết nhưng tốt nhất là đưa chúng vào vai diễn trong các tình huống giả định, để chúng tự đưa ra quyết định cá nhân. Dù kết quả đưa đến tích cực hoặc tiêu cực thì cha mẹ cần giải thích cho chúng hiểu tại sao nên hoặc không nên đưa ra quyết định như thế. Dần dần trẻ sẽ nhanh chóng xác định được các hành vi, hành động của chúng quan trọng như thế nào đối với từng vai trò một.


     Ví dụ: “Giả như bạn trong lớp đánh con, con cư xử thế nào?”. Nếu trẻ trả lời là đánh lại bạn, thì tâm tính của trẻ rõ là “tâm tranh đấu hơn thua”. Cha mẹ hãy chỉ rõ cho con thấy đó là hành vi xấu. “Con nên nhân nhượng và nhắc nhở bạn chứ không nên đánh bạn. Nếu bạn không nghe, tiếp tục có hành vi như thế thì báo với cô giáo để cô có biện pháp xử lý thích hợp hơn”.

    4. Kỹ năng điều tiết cơn giận

     Mỗi người đều có “tính nóng giận”, đây là cảm xúc được hình thành trong quá trình sống của con người. Tuy nhiên, khi cảm xúc rơi vào cực điểm bị bức bách, bế tắc, một số người không tự thoát khỏi nó mà còn gây ra những điều tệ hại hơn, làm hư hại về vật chất cũng như gây tổn thương đến người khác.

     Các bậc cha mẹ cần nhìn nhận vấn đề này để tìm ra giải pháp chỉ dẫn trẻ đối phó với cơn giận. Trẻ giận dữ rất dễ nhận thấy qua giọng điệu, nét mặt, cử chỉ, chẳng hạn hai bàn tay nắm chặt, cơ thể căng thẳng, hét lớn tiếng… Hãy giúp chúng xua tan sự hằn học đang diễn ra trên bề mặt đồng thời bảo ban chúng phải làm gì cho đúng thay vì cáu giận.


    Ngoài cơn bực tức nóng giận, cảm xúc khác như sợ hãi, ghen tức, thất vọng, hay cảm giác bị từ chối cũng có thể chi phối đến đời sống tâm lý của trẻ. Cha mẹ hãy dành thêm thời gian để quan sát, tìm hiểu và chia sẻ với chúng để cho chúng thấy tâm tính của mình cần thay đổi như thế nào để trở thành một con người tốt.

   5. Thiết lập quy củ

     Vì xã hội có nhiều biến đổi, tâm tính con người đang ngày càng trượt dốc. Có những gia đình không đủ thời gian để chăm sóc và dạy bảo con nên con cái trở nên hư hỏng. Nhưng cũng có những gia đình đang làm rất tốt trong việc đặt con vào khuôn phép, lễ nghĩa.

     Con cái nên được uốn nắn ngay từ nhỏ thì khi chúng lớn lên, chúng mới nhận biết được điều gì xấu – điều gì tốt và tránh kết giao với những người không tốt trong xã hội.

     Tất nhiên mỗi gia đình đều có những quy tắc, có luật lệ riêng, nhưng giải thích vẫn là mấu chốt quan trọng nhất. Trẻ cần phải hiểu tại sao chúng làm như thế là sai, sự lập lờ không hiểu sẽ không để lại cho chúng những nguyên tắc nhất quán để tuân thủ khi chúng trưởng thành.

     Các bậc cha mẹ cần lưu ý rằng “Tính cách của trẻ dựa trên nền tảng của gia đình”, vì vậy hãy tạo cho trẻ một môi trường học tập tốt để sau này chúng trở thành một công dân tốt với cả gia đình và xã hội.


    6. Lập thời gian biểu

       Ngoài giờ học, ngủ nghỉ, ăn uống, trẻ cũng cần khoảng thời gian vui chơi, nâng cao trí lực qua nhiều hình thức khác nhau (hoạt động ngoài trời, ghép chữ, xếp mô hình, v.v…). Tuy vậy, cha mẹ nên đề ra thời gian biểu cho trẻ để tạo thói quen cũng như giúp trẻ không thể đòi hỏi thứ này hay thứ kia theo ý muốn của chúng. Khi thời gian hoạch định cụ thể, chúng sẽ làm theo, vả lại những suy nghĩ đúng đắn sẽ không bị chệch trong tâm trí của chúng.


    7. Kìm hãm sự ham thích

      Thế giới ngày nay có muôn vàn các thứ lôi cuốn, hấp dẫn con người. Chỉ cần cái nhấp chuột thì dịch vụ nào cũng có. Trên thực tế, cuộc sống nên cần có những luật định cho bản thân để không sa ngã vào những thói hư tật xấu của xã hội.

     Do đó, đối với con trẻ, cha mẹ cần nói rõ cho chúng biết không phải tất cả mọi thứ đều “theo yêu cầu”, muốn gì được đó. Phim hoạt hình yêu thích cũng phải có thời gian biểu hẳn hoi. Qua thời gian khi chúng có nhận thức nhất định, chúng sẽ nhận ra mức độ hạn định của thứ mình yêu thích. Chân lý sống không phải chỉ dừng ở sự “yêu” cái này, “thích” cái kia, mà làm sao có thể tạo nên một cuộc sống đích thực, đầy ý nghĩa.

    8. Tấm gương cho con

     Trẻ em chưa thực sự ý thức được tất cả mọi chuyện, cũng không thể tự phân tích rõ ràng sự đúng sai của một vấn đề. Vì thế trẻ con thường làm theo gương của cha mẹ.

     Nếu tình cờ trẻ bắt gặp được hành vi không chín chắn của cha mẹ như nói lời thô tục, la hét hoặc đánh mắng người khác thì như một lập trình sẵn trong trí não của trẻ, trẻ lập tức học cách cư xử này của người lớn.

     Chính vì thế, các bậc cha mẹ nên nhớ rằng, sự phát triển của trẻ hoàn toàn phụ thuộc vào cách cha mẹ dạy dỗ chúng. Cha mẹ như thế nào chúng sẽ như thế ấy, cho nên cần phải “làm gương” cho con cái noi theo.


     Người xưa có câu “Học ăn, học nói, học gói, học mở”, ý nghĩa của câu rất sâu sắc, muốn làm việc gì cũng cần phải học. Các bậc cha mẹ có thể lấy bài học quý báu của cha ông để lại cho chúng ta – những điều hay lẽ phải để giáo dục con cái. Tất cả đều bắt nguồn từ cơ sở rèn luyện và tu dưỡng bản thân thì khi con cái trưởng thành, chúng sẽ luôn là con ngoan của gia đình và là người con mẫu mực của xã hội.

updating
feedback